>>Chào mừng đến vườn hoang của Sal, nơi những con người 'trong sáng' dễ dàng lạc lối ^3^ moahhhh....

Thứ Hai, 11 tháng 6, 2012

Tướng công mười bốn - Chương 48


Chương 48: Trốn chạy và cứu tinh

Không cho ta cơ hội nghĩ cho ra nhẽ, “vèo vèo vèo” liên tục vang lên, mũi dao rạch không khí, mang theo sát khí lạnh lẽo tập kích hai chúng ta.

Liệt Minh Dã nhanh như chớp thả miệng ta ra, rút song giản mang theo bên mình “keng keng” vài cái chặn lại mũi nhọn. Mũi dao rơi loạn, nhìn lại, hóa ra là những mũi tên nhọn dài chừng một cánh tay!

“Cúi người kề sát vào lưng ngựa, nhắm mắt lại ôm chặt cổ ngựa!” Hắn khẽ quát, quyết đoán dứt khoát, tức khắc hóa thân tác chiến.

Hiểu được tình huống khẩn cấp không thể dây dưa, ta vội vã làm theo.
“Giá!” Thanh âm hùng hậu của hắn chấn động không khí, xuyên qua sát khí dẫn theo ta thúc ngựa về phía trước.

“Vèo vèo vèo” mũi tên kề sát bên tai, kèm theo đó là tiếng Liệt Minh Dã chặn kích. Ngựa phi nhanh, tên nhọn như bóng đi theo!

Lòng tại lúc hắn che miệng ta đã bắt đầu treo cao, sát khí giờ này lại khiến người ta toàn thân rét lạnh. Ta nhắm mắt không mở, chỉ sợ tốc độ quá nhanh sẽ làm đầu choáng mắt hoa!
Con ngựa một mặt hí lên, một mặt tung bốn vó lấy hết tốc độ mà chạy, cơ bắp trên cổ kéo căng.
Từ âm thanh mà đoán, trong núi hai bên vùng dã ngoại này sớm đã có người mai phục trước, chỉ chờ hai chúng ta đơn độc thì mới bắn tên đuổi giết!

Việc Liệt Minh Dã đầu tháng 8 bị ám sát dũng mãnh lủi vào trong não, cách hơn 5 tháng lại dậy lên nguy cơ! Ta dùng sức nắm chặt bờm ngựa, lẽ nào lần này lại là do người Tây Vực làm? Hay cái gọi là thế sự khó lường?

Không có dư nhiều thời gian mà ngẫm nghĩ, ngay khi ta túm chặt lấy bờm ngựa, giây tiếp theo, thân ngựa không hề báo trước rung mạnh một cái, tiếng hí đau đớn theo sau, tiếp đó thì lồng lên như phát rồ!
Ta trong lòng thầm kêu không ổn, từ phản ứng của ngựa mà xem chắc là đã bị trúng tên rồi! Xuất phát từ bản năng, ta sử toàn lực ôm lấy cổ ngựa, hai chân kẹp chặt bụng ngựa.

“Đáng chết!” Nghe Liệt Minh Dã mắng một tiếng, tiếng rít gào của gió tuyết cùng với tiếng tên bắn
bao phủ phía sau hắn. Hắn một tay duỗi qua vai ta ghì lấy cương ngựa, để đảm bảo hai chúng ta không vì quá xóc nảy mà ngã khỏi ngựa.

Từ trong rừng sâu tên không ngừng bắn ra như mưa rào. Ngựa phi, tên bay đan vào một chỗ, tình cảnh này làm ta chợt nhớ lại hai bộ phim nhựa của nước ngoài, phân biệt là Fast & Furious , The Transporter , hai bộ này quả thật rất phù hợp với tình huống bây giờ!

Không biết ngựa đã điên cuồng phi được bao lâu, chỉ biết mưa tên dần dần giảm bớt, từ điên cuồng chuyển thành lác đác vài mũi, rồi hết hẳn.

Xác định  không còn nguy hiểm nữa thì Liệt Minh Dã mới dùng lực ghìm cương ngựa, con ngựa hí dài dựng người lên, cũng nâng cao hai người chúng ta lên. Móng ngựa chấm đất, kinh hồn chưa định “lộc cộc lộc cộc” giẫm lung tung.

Liệt Minh Dã một bên ghìm cương, một bên vỗ về, con ngựa dù chưa thể hoàn toàn hết nôn nóng bất an, nhưng tốc độ giẫm đạp đã chậm lại, từ lỗ mũi còn phun ra từng luống nhiệt khí đau buốt .

Cơ thể căng cứng của ta tức khắc nhũn ra, cánh tay ôm chặt cổ ngựa tê mỏi không thôi, trên trán mồ hôi lạnh không ngừng túa ra như tắm. Nằm sấp trên lưng ngựa một hồi lâu rồi mới run rẩy chống tay ngồi thẳng lên, cứng ngắc cổ xoay ra nhìn phía sau. . . Khuôn mặt nghiêm túc của Liệt Minh Dã ánh vào mắt, mới đầu ra còn tưởng là không có gì khác, nhưng cánh môi hắn mím rất chặt! Thấy thế, đầu ta đột ngột lóe lên một cái, vội vàng  ngả ra trước giành chút khoảng cách đánh giá thân mình hắn. Ánh mắt từ mặt hắn hướng xuống dưới, khi đến bắp đùi thì thở rút một hơi, “Huh!” Hắn trúng tên rồi!  Một mũi tên lông vũ cắm vào đó, quần dài màu xanh đen ướt một mảng lớn, dưới cái nền tuyết óng ánh tản ra máu tươi đầm đìa! Màu tươi đỏ sậm tí tách rơi trên nền tuyết càng trở nên chói mắt!

“Thiếu gia!” Ta kinh hoảng kêu lên, trái tim bỗng nhin co rút lại. Hắn trúng tên lúc nào ta hoàn toàn không hay biết, một đường xóc nảy kịch liệt chảy rất nhiều máu, hắn lại chỉ nghiến răng chịu đựng!

“Ta không sao.” Hắn trầm giọng phun ra ba chữ, buông lỏng cương ngựa, tay nâng một chiếc giản, chém phần mũi tên thừa ra phần tên cắm trong cơ thể và một đoạn cán tên nhiễm máu, chém cán tên chạm đến vết thương làm hắn đau đến nhíu mày. Hắn dùng tay chạm lên bờm ngựa vỗ về, hai chân kẹp bụng ngựa một cái thúc ngựa lên trước. Con ngựa không tình nguyện, nhưng vẫn nghe lệnh.

Ta nắm chặt tay hắn, dùng sức mím môi, hắn giờ không có trở ngại gì lớn, nhưng nếu không nhanh về hoàng thành chữa trị sẽ mất máu quá nhiều! Nghĩ tới đó, trái tim không kìm được run rẩy.

Khi ngựa lại lần nữa bắt đầu chạy thì ta chỉ thấy yết hầu cay đắng, hắn lại chảy máu rồi! Vết thương trên mình hắn đã đủ nhiều, hôm nay lại thêm một chỗ mới!

Chạy chưa được 2 dặm, từng bóng đen thình lình từ rừng sâu hai bên đường nhảy ra, mỗi người đều dùng vải đen che mặt, con đường phía trước nhất thời bị ngăn trở!

Thấy vậy, lòng ta chìm xuống. Nguyên tưởng rằng đã tránh thoát được mưa tên, lại không ngờ tới bị bố trí mai phục hai đầu tiền hậu giáp kích!

“Chết tiệt!” Liệt Minh Dã lại mắng lần nữa, lần này chỉ có gió tuyết không có tiễn kích, nghe được rõ rệt hơn nhiều, trong thanh mắng ấy thấm ra phẫn nộ và căm hận.

Trước có ngăn cản, sau lưng có truy binh, bất luận tiến hay lùi đều không thể lựa chọn. Hắn quyết định nhanh chóng, không ghìm cương dừng ngựa, mà ở trên ngựa buông lỏng cương, một tay ôm chặt eo ta, mạnh đề khí một cái, mang theo ta đột ngột nhảy lên!  Ngựa tiếp tục chạy, hai chúng ta rời khỏi ngựa vững vàng rơi xuống đất.

“Nắm lấy tay ta!” Liệt Minh Dã một mặt nói, một mặt nắm tay ta vào lòng bàn tay, nghe đoạn, ta nhanh chóng nắm lại tay hắn, làm tay hai chúng ta sít sao dán chặt vào nhau như được bôi keo.
Hắn bỏ qua việc trở lại thành, kéo ta đâm thẳng vào rừng. Trên dưới tức khắc truyền đến tiếng hô đoạt mệnh của hắc y nhân, muốn đẩy hai chúng ta vào chỗ chết!

Dọc theo con đường tuyết mà lên, áo khoác của ta bị càng khô mắc lại không lên trước được. Liệt Minh Dã không nói hai lời, xoay người nâng giản chém chiếc áo khoác vướng víu thành hai nửa, “Xoẹt” một tiếng xé rách vang lên, khiến mũi ta chua xót, mắt ươn ướt, cổ họng nghẹn lại.

Theo hắn, ta lần đầu cảm nhận được như thế nào là tâm hồn tỉ mỉ, càng lần đầu hiểu được  thế nào là cùng chung hoạn nạn! Hắn rõ ràng có thể một mình chạy trốn, dù sao một người so với mang theo một kẻ không biết võ công như ta càng dễ thoát hiểm. Nhưng không, hắn cầm tay ta thật chặt, phảng phất như sợ không cẩn thận một cái sẽ  đánh rơi ta mất!

Người ta thường hay nói, “Phu thê bản thị đồng lâm điểu, đại nạn lai thì các tự phi”, mà hắn lại. . .
Ở lúc nguy ngập đe dọa sinh mạng này, ta lau đi nước mắt nơi khóe mắt, kiên định dứt khoát xuyên qua thâm sơn tuyết lâm này đào vong. . .

Tốc độ truy đuổi của hắc y nhân cực kỳ nhanh, người đông thế mạnh, dùng mắt mà đánh giá thì chí ít cũng 15 người. Lao sư động chúng như thế, chỉ sợ không thể đặt chúng ta vào chỗ chết!

Tuyết đọng dày trơn trượt, đường núi không dễ đi, chúng ta trượt chân mấy lượt, Liệt Minh Dã mỗi lần đều nâng ta dậy trước, bảo đảm ta có thể ưu tiên có được cơ hội chạy thoát thân.

Người truy ta đuổi, hắc y nhân chia làm ba đường bọc đánh, khiến chúng ta tựa như chuột chạy qua đường chạy đông chạy tây trong tuyết lâm.

Ta một mặt thở hổn hển, một mặt theo Liệt Minh Dã rẽ sang phải, chạy lên chỗ cao hơn. Một đường trốn chạy, máu đỏ thẫm rơi xuống trên tuyết, khiến lòng ta đau, hắn bây giờ nhất định đang phải chịu hai tầng áp lực, đau đớn và mong muốn sinh tồn.

“Động tác mau lên, chặn hai bọn chúng dưới khối nham thạch kia –” không biết là ai hô to, làm ta kinh hãi lạnh sống lưng.

Liệt Minh Dã đột ngột thu chân, càng khiến ta giật mình. Ánh mắt sắc bén của hắn nhanh chóng quét bốn phía khối nham thạch, sau đó nhắm vào phía sau mỏm đá, ôm ta nhún người một cái nhào tới. Trong lúc nhảy luôn nắm lấy thắt lưng ta, tay kia thì úp lên gáy ta để bảo hộ, đồng thời quát khẽ ta, “Nhắm mắt lại!”

Hốt nhiên ta hiểu ý tứ của hắn, vội vàng úp mặt vào ngực hắn nhắm chặt mắt. Hắn ngã xuống đất che chở cho ta, ngay sau đó là quay cuồng đến trời nghiêng đất ngả, tốc độ càng ngày càng nhanh! Ta nắm chặt vạt áo trước ngực hắn, cả người căng cứng, trái tim “Bang bang bang” đập kịch liệt, Một thanh âm từ đáy lòng thét lên, “A — mạo hiểm quá  –”

Chẳng biết sườn dốc dài đến chừng nào, chỉ biết lăn một hồi lâu, tiếng chửi rủa tức giận hổn hển của hắc y nhân ở phía trên càng lúc càng nhỏ, mà tiếng thân thể của Liệt Minh Dã va chạm cùng đá sỏi trên sườn dốc càng lúc càng to, ta nghe được mà bất an lo lắng từng cơn.

Qua hồi lâu, những vòng lăn ngừng lại, ta cũng thuận thế lăn khỏi lòng hắn, lăn nhanh vài vòng rồi “phanh” đập vào thân cây, không chuyển động nữa. “A. . .” Lưng đau đớn, rên một tiếng, nằm sấp trên đất một hồi rồi mới bừng mở mắt ra. Đầu cực kỳ choáng váng, tầm nhìn kịch liệt mơ hồ, hại ta phải ra sức vẫy đầu  để thanh tỉnh lại.

Một tiếng rên trầm muộn làm ta ngừng vẫy đầu, mang theo sự choáng váng chưa tan tìm hướng phát ra âm thanh, chỉ thấy Liệt Minh Dã  nằm ngửa ra trên đất. “Thiếu gia!” Ta vội vã bò lại phía hắn, nhào tới cạnh hắn.
Hắn mày nhíu chặt, hai mắt nhắm nghiền, môi mím chặt, ngũ quan tuấn mĩ giờ này cau lại một chỗ, đầu tóc  rồi bù không tả nổi. Phần cán tên lộ ra ngoài ở đùi trái sau một hồi lăn lộn đã cắm vào thịt, máu nhiễm hồng tuyết trắng dưới thân!

“Thiếu gia, ngài có sao không? Nói một câu đi, đừng dọa ta!” Ta luống cuống, vỗ mặt hắn, hỏi gấp.
Hắn rên rỉ, mở một bên mắt, chưa trả lời, mà hỏi ngược lại, “Nàng có bị thương không?”
Nghe vậy, ta liền khóc nấc lên, che miệng mạnh lắc đầu, ta  chút thương tổn cũng không phải chịu, ngược lại hắn, nhất định là ngã không nhẹ!

Thấy ta không sao, hắn kéo khóe môi, lộ ra chút cười khiên cưỡng, nằm trên đất hồi lâu mới để ta đỡ ngồi dậy. Hắn còn ngoảnh nhìn chung quanh, hai chúng ta đang ở trong mương, hai bên là núi, ở giữa là một con đường rộng rãi bằng phẳng, cây cối lưa thưa mọc rải rác.

“Đi thôi, tìm chỗ nào có thể nấp được.” Hắn muốn đứng lên, ta vội đỡ lên. Đùi trái của hắn rõ ràng không thể chịu lực hoàn toàn được nữa, lúc đứng lên thì co giật một chút.

Ta đỡ hắn đứng vững, nhặt đôi giản rơi tứ tung trên đất lên. Nhìn qua thì không nặng, nhưng cầm trong tay lại chẳng nhẹ nhàng gì. Ta nhấc cánh tay phải của hắn lên vắt qua gáy đặt lên đầu vai, dìu hắn tiến về phía trước, vừa đi, vừa khóc. Hắn thật ngốc, thật sự rất ngốc. . .

Đi chừng 500 mét, chúng ta dừng chân tại một khối đá lớn, xung quanh nó có vô số đá lớn đá bé, vừa có thể chắn gió tuyết, lại có thể ẩn núp.

Ta bẻ vài nhánh cây, ngồi xổm xuống quét hết tuyết đọng dưới tảng đá, giành ra một chỗ khô ráo đỡ Liệt Minh Dã ngồi xuống. Ngửa đầu nhìn trời, tính tính thời gian chắc là đã qua hơn nửa giờ Mùi*, cách sập tối còn chừng nửa canh giờ. Máu tươi nhỏ xuống trên quãng đường đi được ấy không thể lưu lại, vì vậy liền lấy tuyết phủ lên, đề phòng bị hắc y nhân phát hiện.

*Từ 1h tới 3h chiều, =.= sao mà tối nhanh dữ thế nhỉ.

Hai chúng ta trong lúc cấp bách lăn xuống sườn núi, xem thế sát phạt của bọn hắc y nhân kia thì nhất định sống phải thấy người, chết phải thấy xác, bằng không sẽ tuyệt không bỏ ý định!

Bây giờ Liệt Minh Dã không thể đi được nữa, nhất định phải nghỉ ngơi điều chỉnh. Ta lấy một nửa còn lại của cái áo choàng xuống, giũ sạch tuyết, rồi đắp nó lên phần đùi bị thương của Liệt Minh Dã.
Hắn không hề lên tiếng, lặng lẽ ôm ta vào lòng, dùng áo choàng của hắn bao lấy ta.

Ta tựa vào trước ngực hắn, lau nước mắt trên mặt đi, rồi ngửa đầu nhìn khuôn mặt tuấn tú tái nhợt của hắn. Băng tuyết ngập trời, hắn lại chảy máu rất nhiều, chờ đến nửa canh giờ, hắn có thể chịu được sao?

“Ta sẽ không chết, nàng vẫn chưa. . .” Hắn tựa cằm vào trán ta, ta cảm giác được hàm dưới của hắn chuyển động, nhưng sau chữ “chưa” lại không có động tĩnh gì nữa.

“Vẫn chưa gì cơ?” Ta khẽ đẩy hắn ra, không hiểu ý cả câu là gì.
“Không có gì.” Hắn rũ hàng mi, một mực phủ nhận.

Thấy vậy, ta nắm quyền đấm lên bả vai hắn, giận dỗi nói, “Ngài lúc nào cũng vậy, nói có một nửa làm ta đoán tới đoán lui, không thể nói hoàn chỉnh được sao?”

Bị ta giáo huấn, hắn ngoảnh mặt đi chẳng nhìn ta, môi mấy lần mấp máy nhưng vẫn không phát ra tiếng nào.
Ta bực thầm trong bụng, nhưng cũng không biết làm sao với hắn, chỉ trách miệng hắn khóa quá chặt!
Lúc chạy trốn đã ra rất nhiều mồ hôi, giờ ngồi lại thì thấy lạnh. Ta đành gác bực bội lại, túm tay áo lại lau mồ hôi trên trán hắn, dọc theo trán xuống tới cổ.

Hắn ngoảnh lại, lẳng lặng nhìn vào mắt ta, qua một hồi lâu mới bật ra một câu, “Nàng tốt với ta hơn trước kia.”

Nghe thấy vậy, ta thoáng ngưng động tác lau mồ hôi cho mình lại, nhíu mi nhìn hắn. sau đó tiếp tục lau,  cũng giận dỗi hừ một tiếng, “Nếu trước kia ngài không ngược đãi ta, thì trước kia ta cũng đối tốt với ngài.” Nói xong thì ngẩn ra, mới thấy câu này không ổn lắm, quá là mờ ám! Muốn giải thích, mở miệng ra lại bị hắn chặn trước, nghe thấy hắn xấu hổ nói, “Ta sẽ không làm những chuyện như thế nữa. . .” Nói đoạn ôm chặt lấy ta.
Không thể giải thích, ta cuộn vào lòng hắn im lặng không nói, mặt có chút nóng lên. Hắn lúc trước ngược đãi ta, nhưng từ khi suýt bóp chết ta, hắn dần dần đối tốt với ta hơn, việc đó thì quá rõ ràng rồi. Cho nên, ta không lo hắn sẽ vừa nãy nói sẽ nuốt lời.

Gió lạnh lại nổi lên, ta ráng cuộn vào lòng hắn tìm ấm áp, hắn dùng áo choàng bọc ta lại y chang như cái bánh tét vào “tiết Đoan ngọ”.

Nghỉ ngơi chừng nửa canh giờ, hắn dựa cằm vào trán ta đột nhiên dời đi, ý lạnh ập đến, khiến ta phải rùng mình một cái. Tiếng vang rất nhỏ truyền vào tai, lòng ta chợt co rút, vô thức ngửa đầu nhìn phía sườn núi cao dài phía trên, lẽ nào hắc y nhân đã tìm tới rồi?!

Quả nhiên, ý nghĩ ấy vừa mới nổi lên đã nghe Liệt Minh Dã trầm giọng nói với ta, “Đứng lên, đi mau!” Nói đoạn, thả ta ra, cầm lấy song giản  bên mình, chống giản đứng lên.

Hắn cũng giống như khi chạy trốn trên núi kéo lấy ta, chỉ là lần này lại khập khiễng. Ta mang theo không đành lòng cùng đau lòng, không nói nhiều, theo hắn cấp tốc rời khỏi cự thạch.

Đi không được 30 mét, ba bóng người nhảy xuống từ sườn núi cao, trước hai, sau một, chặn hai đầu đường!
Thấy vậy, Liệt Minh Dã tức khắc tỏa ra sát khí cường liệt từ trong ra ngoài, sát khí ấy khiến ta suýt chút nữa nghẹn thở, hai chân cũng không kìm được run lên một chặp.

“Chạy đi đâu! Nạp mạng đi –” Ba gã hắc y nhân phát hiện chúng ta thì hung ác như thấy thấy kẻ thù giết cha vậy, vung cương đao cùng lúc xông lên.

Liệt Minh Dã buông tay ta ra ôm ta vào trong lòng, ta lập tức ôm lấy thắt lưng hắn/. Đao quang giản ảnh ngay trước mắt, hắn ôm ta, triển khai trận chiến sinh tồn với ba gã hắc y nhân! Ta chỉ thấy lưỡi đao lập lòe vút qua trên đỉnh đầu, trên cổ,  giản ảnh cực nhanh chống lại, khiến người ta hoa cả mắt! Hắn ôm ta phóng người lên, ta theo phản xạ nhắm chặt mắt lại không dám nhìn.

Theo hắn quay quay trở trở, lên lên xuống xuống, lúc thì xoay tròn, khi thì nghiêng mình, trong lòng ta thét lớn, chúng ta sẽ không chết! Lão đạo đã nói hắn dưới gối sẽ có một trai, hai gái, hôm nay hai gái còn chưa biết ở nơi nào, vậy cho nên hắn nhất định có thể sống sót! Mà ta, cũng sẽ không phải chết!
Đột nhiên,  một dòng chất lỏng ấm nóng phun vào nửa bên trái mặt ta, mùi máu trong khoảnh khắc tràn vào mũi, nồng đến mức ta phải cấp tốc má mồm. Không nghe thấy tiếng kêu đau của Liệt Minh Dã, cũng không thấy hắn hành động có gì dị thường, trái tim ta không còn mãnh liệt rúng động nữa, máu trên mặt đây không phải của hắn!

Hai tiếng rên rỉ cận kề với cái chết, sau đó không còn tiếng động gì nữa, cánh tay đang ôm ta của Liệt Minh Dã cũng lỏng ra một chút. Ta từng chút một mở mắt ra, ánh vào mắt đó là đỏ rực máu! Trên mặt tuyết nằm ba thi thể, một cái thì đầu thân mỗi thứ một nơi, một cái thì bị chém đứt cổ, máu nóng òng ọc òng ọc chảy tràn ra; một cái thì ngực bị đâm thủng; trên mình ba cỗ thi thể cùng phạm vi chung quanh đều nhuốm máu, làm vấy bẩn cả tuyết trắng thanh khiết!

Ta  che miệng hít mạnh một hơi, Liệt Minh Dã không chiến thì thôi, đã chiến tất phải đặt đối phương vào chỗ chết! Thu hồi tầm mắt, nhìn lại hướng hắn kiểm tra, trên mình hắn không thêm vết thương nào, chỉ có sắc mặt càng tái nhợt, vết thương trên đùi càng nặng, máu thấm ướt quần dài, không ngừng mà nhỏ giọt xuống nền tuyết.

Đỡ lấy thân mình có chút lắc lư của hắn, không chờ hắn mở miệng, ta dìu hắn nhanh chóng rời đi nơi nhuốm đầy máu này. Tựa như chỉ có ba gã hắc y nhân đã chết kia tìm thấy chúng ta, còn những người khác vẫn đang sục sạo, nhờ thế cũng làm cho hai chúng ta có đủ thời gian di chuyển.

Ở trong núi sâu có một chỗ tốt, đó là đá núi lởm chởm! Rời đi một khối cự thạch, lại có thể tìm được một khối khác. Khối đá mới này vị trí địa lý rất tốt, có thể che hoàn toàn hai chúng ta, mà từ nơi cao nhìn xuống cũng khó mà phát hiện!

Ta đỡ Liệt Minh Dã dựa vào trên đã, gạt tuyết đọng trên đó cho hắn ngồi xuống. Hắn ngồi xuống thì thở phào một hơi, hơi thở dồn dập không ổn định từ mũi phun ra, khuôn mặt cũng đã mướt mồ hôi.

Ta lung tung lau mồ hôi trên mặt hắn, sau đó vén vạt áo xé ra một mảnh cột vào vết thương hắn. Ngẩng đầu, hắn đã nhắm mắt, đôi môi mỏng gợi cảm đã không còn huyết sắc, ngực phập phồng rất nhanh. Hắn đã mệt đến thế, nhưng vẫn nắm chặt song giản bức bản thân không thể rời khỏi trạng thái chiến đấu.

Sinh hoạt tại thời đại hòa bình, ta căn bản chưa từng thấy qua huyết sát, càng chưa từng đụng phải tình huống như này. Không đường không muối, làm sao ta có thể bổ sung năng lượng cho hắn đây? Không thuốc, không băng gạc, làm áo ta có thể giúp hắn trị thương? ! Nhất thời trong lòng ngàn hồi trăm chuyển chua sót khổ sở, níu chặt áo hắn bật khóc. Sớm biết xuyên tới cổ đại, sớm biết gặp phải ám sát, ta khi đó nên bỏ thiết kế trang phục chuyển sang học y, như vậy còn có thể giúp đỡ hắn!

Một bàn tay không còn độ ấm vỗ về khuôn mặt đẫm lệ của ta, “Đừng khóc. . .” thanh âm của hắn cũng mất hết khí lực.

Ta cầm tay hắn, nghẹn ngào trong lòng nói cho chính mình phải bình tĩnh, khóc cũng không giải quyết được vấn đề! Nhưng hiểu rõ phải bình tĩnh, mà vẫn không quản được tim mình đừng run rẩy, càng không thể kiềm chế được nước mắt đừng rơi.

Sắc trời đã có chút ảm đảm, mà tình cảnh của hai chúng ta hiện giờ lại vẫn không cách nào xoay sở!

Đang lúc sốt ruột khó chịu, chợt nghe tiếng động lạ, ta lập tức cứng người, quay đầu ra phía sau nhìn lại, chỉ thấy nơi sườn núi cách đó không xa toảt ra một khối màu đen.

Cơ bắp trên người Liệt Minh Dã căng ra một cách rõ rệt, bàn tay nắm song giản hơi run lên. Ta  nín thở, mồ hôi lạnh túa ra như tắm!

Khi cái “vật thể” màu đen kia lộ ra trong không khí, tiến vào trong tầm mắt, thì hai chúng ta cũng đương trường kinh ngạc, thậm chí cả thân mình đang căng lên cũng lập tức nhũn ra. Cái “vật thể” đó là một con người, một người không thể nào quen mặt hơn được nữa, một người có thể cứu mạng!

“Thảo Hồ. . .” Ta hạ giọng khẩn cấp gọi, áp không được sự vui mừng kích động trong lòng. Ông trời, dĩ nhiên là hắn!

Nghe tiếng gọi, Thảo Hồ quả thực ngẩn ra, ngẩng đầu hướng phía ta nhìn qua, đợi nhìn rõ là hai chúng ta thì chợt lộ vẻ ngạc nhiên, “Lăng cô nương? ! Liệt phó soái? !” Hắn cũng không ngờ là sẽ gặp chúng ta.

Trên lưng hắn cõng theo hòm thuốc, làm ta như mở cờ trong bụng, vội vàng dùng sức hướng hắn vẫy tay.
Tình trạng khác thường của  Liệt Minh Dã làm hắn nghiêm mặt, nâng hòm thuốc bước nhanh tới, ngồi xổm xuống cởi mảnh vải băng vết thương ra, nhìn thấy vết thương thì lập tức rít một hơi, cũng trầm giọng nói,
“Mau theo ta đi, ta biết một chỗ có thể dung thân!” Nói đoạn, xoay người dẫn dường, đi về hướng chúng ta phát hiện ra hắn.

Sinh cơ lại tràn ngập, ta nâng Liệt Minh Dã dậy theo hắn mà đi. Xuyên qua rừng thông, vượt qua mỏm đá cao thấp lởm khởm, tới một sơn động. Hang động này cách chỗ chúng ta chạm mặt rất xa, cửa động cực kỳ bí mật, lúc đến nơi nếu không có hắn chỉ dẫn, ta chắc chắn không phát hiện được nơi này có động!
Chui vào trong động, ánh sáng bên trong lập tức ám xuống.

“Chỗ đó có rơm.” Thảo Hồ chỉ vào dưới vách động , dỡ hòm thuốc đặt xuống đất, từ trong hòm lấy ra một cái hỏa sổ châm lửa.

Ta để Liệt Minh Dã ngả trên đống rơm, cầm hỏa sổ hắn đưa qua. Sơn động, rơm rạ, hòm thuốc, hỏa sổ, lại. . . đầy đủ như thế? ! Thật làm người ta phải giật mình!

“Còn ngây ra đó làm gì, mau giúp ta rọi sáng, ta phải trị thương cho phó soái!” Thấy ta đầy mặt sửng sốt, hắn nâng tay vỗ vai ta.

Hoàn hồn, ta vội đáp, giơ hỏa sổ tới miệng vết thương của Liệt Minh Dã. Vết thương qua mấy đợt lăn lộn đánh đấm đã có phần biến dạng, cán tên càng đâm sâu vào trong thịt!

Thảo Hồ cắt hết vải quanh vết thương, “Ta phải cắt vào thịt ngài để lấy tên ra, sẽ rất đau, nhịn một chút!”, ngẩng đầu nhắc nhở Liệt Minh Dã.

“Nói nhảm ít thôi, động thủ!” Liệt Minh Dã hổn hển nói, đoạn túm lấy áo choàng cắn vào trong miệng.
!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét