[Quyển thứ nhất: Bá đạo ác nam bám nhà của ta]
Chương thứ nhất: Xa lạ soái ca tại nhà của ta?
Edit: Sal
Công lịch năm 20XX, sáng sớm ngày 21 tháng 10.
Hoàng lịch có ghi, hôm nay, hợp xuất hành, kỵ nhập trạch(1).
Chín giờ sáng, đồng hồ rung làm trạch nữ(2) An Kỳ Vi tự nhiên tỉnh dậy. Nàng mơ mơ màng màng tìm vào phòng vệ sinh, chuẩn bị đánh răng, rửa mặt.
Đây là khu nhà trọ độc thân cao cấp nhất ở gần học viện âm nhạc Hoắc Nhĩ Mạn (NV: 霍尔曼).Người thuê phòng trọ hầu hết đều là học sinh viện âm nhạc Hoắc Nhĩ Mạn . Mà nữ nhận vật chính của chúng ta, An Kỳ Vi, chính là đang ở tại tầng thứ hai mươi mốt của tòa nhà này.
Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ sát đất thanh thoát phủ kín cả gian phòng. gió nhẹ thổi, nhàn nhạt hương khí, hết thảy mọi thứ xung quanh hảo mỹ khiến người ta nhịn không được muốn rên rỉ (_._”). Đây không thể nghi ngờ là thời điểm phi thường thích hợp để ngẩn người ra phơi nắng, mà An Kỳ Vi cũng đang có dự định như thế.
Thế nhưng ngày hôm nay, đã định trước là một ngày lạ lùng nhất trong đời của An Kỳ Vi.
Đang lúc An Kỳ Vi mở cửa phòng vệ sinh thì, nàng thình lình phát hiện, dĩ nhiên có một soái ca nửa thân trần, bên hông chỉ vây một mảnh khăn tắm đang đứng trước gương tự kỷ [ta chém :))]
An Kỳ Vi ngây ngốc nhìn nửa ngày, thẳng đến khi soái ca xoay người lại nhìn nàng, nàng mới đỏ mặt nói một tiếng: " Xin lỗi, tôi đi nhầm phòng." sau đó nhanh chóng đóng cửa lại, đứng ngẩn ra ở ngoài cửa.
Nàng nhắm hai mắt lại, hai tay tạo thành chữ thập. đương nhiên, nàng cũng không phải bởi vì đánh vỡ rồi dục đồ của soái ca mà âm thầm sám hối, mà là đang chuyên chú tưởng tượng lại một màn vừa xong. Mặc dù chỉ là nhìn thoáng qua, nhưng với đôi hỏa nhãn kim tinh lão luyện của trạch nữ , đã giúp cho An Kỳ Vi cấp tốc thấy rõ từng chi tiết một trên người soái ca.
Nói thật, nàng nghĩ người kia khả soái đến mười hai phần! Đây không phải An Kỳ Vi nàng tiêu chuẩn soái ca quá thấp, mà là người ban nãy thật sự quá suất (đẹp trai đấy ạ)!
Kia thật hoàn mĩ đường viền mặt, vai rộng rắn chắc, còn có trước ngực kia mê người xương quai xanh, cùng với những đường cong cân xứng chạy khắp thân thể...... An Kỳ Vi càng nhớ lại càng ân hận, lúc nãy nàng thật nên nhìn cho đã rồi mới đi ra! Dù thế nào cũng đều là nhìn, không bằng nhìn nhiều một hồi, không phải sao?
Sau khi YY(3) hơn nửa ngày , An Kỳ Vi cảm giác được sự tình có chút không đúng. Vì sao sáng sớm nàng lại thấy một đại soái ca như vậy? Đây không phải là nhà nàng sao?
Nàng quay đầu nhìn hết thảy mọi thứ trong phòng, không sai a, đây là nhà nàng!
" Ảo giác, nhất định là ảo giác!" An Kỳ Vi trong lòng gào thét, lần thứ hai mở ra cửa phòng vệ sinh. Thế nhưng, cái kia soái ca vẫn như cũ còn ở đó! Lúc này, hắn đang nhấp nháy đôi mắt hổ phách buồn bực quan sát chính mình, trên mái tóc dài màu đỏ rượu còn vương lại vài giọt nước.
Sau khi sững sờ mất mấy giây, An Kỳ Vi đột nhiên thét ra một tiếng kinh thiên động địa: " a a a ————" hơn nửa ngày, nàng mới chỉ vào soái ca, run giọng hỏi: " ngươi, ngươi là ai?! Ngươi thế nào lại đi vào nhà của ta hả?!"
Soái ca đang muốn mở miệng, thình lình An Kỳ Vi đã bước dài một bước, vọt tới trước mặt hắn, nắm cánh tay hắn thuận tiện xuất một chiêu quật qua vai.
Dựa theo nhận xét của An Kỳ Vi, như nàng đây luyện qua " luyện gia tử"(4) quyền đạo, đối phó loại này xem như vô dụng soái ca, nhất định là chuyện nhỏ như con thỏ.
Vả lại quyền cước của nàng tuy rằng không thể nói là thiên hạ vô địch, thế nhưng nàng lớn như vậy, còn chưa từng bại qua ai.
Ai đoán được...... nàng vừa nắm lấy cánh tay của soái ca, hắn liền động tác còn nhanh hơn, trong nháy mắt đã đem An Kỳ Vi vững vàng mà giam cầm trong lòng mình.
" Cô mới sớm ra đã muốn làm gì?! Đột nhiên xông tới coi như xong, dĩ nhiên còn muốn đối ta động thủ động cước?" giọng nói hơi trầm thấp, nhưng lại khiến người ta cảm thấy êm tai đến chết tiệt.
An Kỳ Vi nghe thanh âm từ đỉnh đầu truyền đến, lúc này đây mới hồi phục lại tinh thần, sau đó liều mạng tại trong lòng soái ca giãy dụa, tiếc rằng luôn luôn vô địch thiên hạ như nàng lại giãy thế nào cũng không ra.
" Uy! Ta nói cô rốt cuộc là đang phát thần kinh cái gì?" thấy An Kỳ Vi còn đang giãy dụa, tay soái ca ôm nàng lại chặt thêm vài phần, trong thanh âm cũng thoáng mang một tia tức giận, " Sáng sớm cô lăn qua lăn lại làm cái gì ni?"
Có lẽ là cảm giác được trong thanh âm của soái ca cũng không giống như là có chứa ác ý, có lẽ là ý thức được chính mình cùng soái ca thực lực chênh lệch quá lớn. nói chung An Kỳ Vi rốt cục từ từ an ổn xuống. Nàng hơi có chút khẩn trương mà hỏi thăm: " Ngươi, ngươi rốt cuộc là ai? sáng sớm xông vào nhà của ta, còn...... còn như vậy ôm ta, ngươi muốn làm gì? Ta đây nói cho ngươi, ngươi...... ngươi đừng hòng xằng bậy a!"
" Xằng bậy?" soái ca suy tư một lát, liền minh bạch rồi cái gọi là " xằng bậy" của An Kỳ Vi mang ý tứ gì. Hắn xem thường phi một tiếng, " Ta mà đối với cô xằng bậy sao? Ta đến nỗi còn không phân biệt tốt xấu như vậy sao?"
" Cái gì mà kêu không phân biệt tốt xấu!" An Kỳ Vi tâm tình không vui, hung hăng trừng mắt liếc. Chỉ tiếc nàng ở thới điểm xuất chiêu quật vai bị soái ca ôm lấy, vì thế hiện tại đang đưa lưng về phía soái ca, cái cổ của chính mình bị hắn chế trụ không cách nào nhúc nhích, này liếc mắt liền trừng không được soái ca, chỉ có thể trừng cho bức tường trước mặt nàng nhìn.
Trừng nửa ngày phát hiện chính mình có đem hai con mắt trừng thành đại kim ngư, thì soái ca ở phía sau đang giữ chặt nàng cũng không nhìn thấy. Vì vậy nàng không tiếp tục cùng hai mắt của mình phân cao thấp, đối với soái ca ở phía sau hỏi: " Uy, ngươi rốt cuộc là ai? vì sao sáng sớm ngươi lại ở trong phòng tắm ở nhà ta?" Lại còn trần truồng **, xích, thân, lỏa, thể!
" Ta vì sao lại ở trong nhà cô?" soái ca sửng sốt một chút, lập tức lớn tiếng reo lên, " Cô đúng là loại người đầu làm bằng rơm rạ, trong đầu cô có sỏi hả? Mới một buổi tối mà cô đã quên hết mọi chuyện?!"
Soái ca cứ thế kêu gào, ngược lại đem An Kỳ Vi hù dọa tới rồi. Khẩn trương nhớ lại xem đêm qua có đúng hay không thực sự xảy ra cái gì. Nhưng là cẩn thận nghĩ lại nghĩ, đêm qua ngoại trừ cùng một tiểu dễ nhìn mạc danh kỳ diệu xuất hiện giao tiếp quá, nàng cũng không làm chuyện gì đặc biệt.
Huống hồ, vẻ ngoài của hắn đáng chú ý như thế, nàng trước đây nếu thật sự gặp qua, làm thế nào có khả năng lại quên mất?! Căn cứ vào điểm này, nàng có thể xác định trước sáng nay nàng chưa có gặp qua hắn!
Vì vậy nàng nhận định nam nhân này đang lừa dối nàng!
" Ta nói cho ngươi...... ngươi đừng tưởng rằng thân mình ngươi cao lớn thì ta sợ ngươi, ngươi nếu như không thành thật nói ngươi làm thế nào đi vào nhà của ta, ta nhất định sẽ đối với ngươi không khách khí! Ta thế nhưng là đã luyện qua quyền đạo đó!" tuy rằng đã bị hắn bắt được , nhưng nàng vẫn mạnh miệng rống a rống , dù sao không thể về mặt khí thế cũng thua người ta, có đúng hay không?
" Ta nói cô mới sáng sớm đã phát thần kinh cái gì a? Cô cũng không phải không nhận ra ta, rõ ràng là tối hôm qua cô đồng ý cho ta qua chỗ cô ngủ, ngày hôm nay để làm sao lại phòng ta như phòng cướp?"
Nghe được soái ca nói như thế, An Kỳ Vi thật đúng là bị bức cười ra tiếng: " Ngươi kể chuyện cười quá nhạt nhẽo! Chúng ta rõ ràng là lần đầu tiên gặp mặt, ngươi dĩ nhiên không biết xấu hổ nói ta giữ ngươi ở lại nhà ta!"
" Ta nói......" soái ca đang muốn mở miệng, lại đột nhiên ý thức được rồi chỗ nào có vấn đề. Hắn tự giễu mà cười cười, bàn tay đang giam chặt An Kỳ Vi cũng hơi thả lỏng một chút, " Ta đều đã quên thân hình ta đã thay đổi, ta là Lôi Ni Nhĩ."
" Lôi Nhĩ Nhĩ?" An Kỳ Vi đọc lại một lần, lập tức nói rằng, " cái gì Lôi Nhĩ Nhĩ , Lôi Nhĩ Nhãn! ngươi rốt cuộc là ai?!"(*)
(*): 2 anh chị ở đây nói đồng âm khác nghĩa, Vi tỷ hiểu tên của anh Nhĩ là ‘tai’, nên mới có ‘Nhãn’=’mắt’ >.< , cả chữ ‘Nhĩ’ và chữ ‘Ni’ cũng là đọc giống nên mời nhầm thành như vậy.
" Không nhận ra ta?" Lôi Ni Nhĩ lúc này mới nghĩ đến mình đêm qua hình như cũng không có tự giới thiệu với nàng. Vì vậy lại tiếp tục giải thích, " ta chính là tiểu nam hài đêm qua đây...... cái kia tiểu nam hài(*). chuyện tối hôm qua, cô đều quên rồi sao?"
(*)bé trai
" Chuyện tối hôm qua......" An Kỳ Vi thì thào tự nói, nỗ lực sục sạo trong trí nhớ. Mà tình cảnh tối hôm qua cũng từ từ tái hiện lại trong đầu của nàng.
<Hết chương 1>
(1)-thích hợp đi xa, kiêng ở nhà)
(2)‘Trạch nữ, trạch nam’ là biệt hiệu thời gian gần đây hết sức phổ biến tại Trung Quốc, thường được sử dụng để xưng hô với mẫu thiếu nam, thiếu nữ ưa cuộc sống khép kín, ‘chôn chân’ trong nhà (gia trạch).
(3)- tự sướng. ^^
(4): NV: "练家子"- ai biết là gì thì bảo ta với :<
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét